................................Đối với các tổ chức đảng ở Trường Chính trị tỉnh Lai Châu – nơi trực tiếp đào tạo, bồi dưỡng cán bộ, đảng viên – yêu cầu về nêu gương không chỉ dừng lại ở phẩm chất đạo đức chung, mà còn phải được thể hiện rõ nét trong văn hóa ứng xử, văn hóa phát ngôn, trong phong cách giảng dạy, nghiên cứu khoa học và sinh hoạt Đảng. Đội ngũ cán bộ lãnh đạo, đảng viên và giảng viên lý luận chính trị vừa là chủ thể tổ chức thực hiện, vừa là lực lượng trực tiếp lan tỏa các giá trị chuẩn mực của Đảng trong đời sống chính trị – xã hội. Vì vậy, xây dựng người giảng viên lý luận chính trị mẫu mực, qua đó góp phần xây dựng chi bộ thực sự “là đạo đức, là văn minh”, là yêu cầu có ý nghĩa lý luận và thực tiễn sâu sắc.
................1. Cơ sở lý luận và thực tiễn của việc phát huy trách nhiệm nêu gương
................Một là, nêu gương là nguyên tắc xuyên suốt trong công tác xây dựng Đảng. Trong mọi thời kỳ cách mạng, Đảng ta luôn khẳng định: cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo, quản lý, phải đi đầu trong rèn luyện đạo đức, lối sống, phong cách công tác, nói đi đôi với làm. Nêu gương không chỉ là yêu cầu mang tính đạo đức, mà còn là chuẩn mực chính trị, thể hiện bản chất cách mạng, khoa học của Đảng. Trong điều kiện Đảng cầm quyền, khi quyền lực gắn liền với trách nhiệm, thì nêu gương càng trở thành thước đo năng lực lãnh đạo, sức chiến đấu của tổ chức đảng và uy tín của từng cán bộ, đảng viên. Nêu gương đúng sẽ tạo ra sự lan tỏa tích cực; nêu gương không nghiêm sẽ làm suy giảm niềm tin, thậm chí gây ra những hệ lụy lâu dài đối với tổ chức đảng.
................Hai là, văn hóa ứng xử, phát ngôn là biểu hiện trực tiếp của đạo đức công vụ và đạo đức đảng viên. Văn hóa ứng xử, văn hóa phát ngôn của cán bộ, đảng viên không phải là vấn đề hình thức, mà là sự kết tinh của trình độ lý luận, bản lĩnh chính trị, đạo đức cách mạng và phong cách lãnh đạo. Đối với cán bộ lãnh đạo, đảng viên làm công tác xây dựng Đảng, lời nói, thái độ, cách ứng xử không chỉ phản ánh cá nhân, mà còn đại diện cho hình ảnh của tổ chức đảng. Trong môi trường giảng dạy lý luận chính trị, văn hóa phát ngôn càng có ý nghĩa đặc biệt. Mỗi bài giảng, mỗi phát biểu, mỗi cuộc trao đổi học thuật đều tác động trực tiếp đến nhận thức, niềm tin và động cơ phấn đấu của học viên - những cán bộ, đảng viên đang và sẽ đảm nhiệm các vị trí công tác trong hệ thống chính trị. Vì vậy, chuẩn mực văn hóa ứng xử, phát ngôn của giảng viên lý luận chính trị phải cao hơn mặt bằng chung, gắn chặt với tính Đảng, tính khoa học và tính sư phạm.
..............Ba là, xây dựng chi bộ “là đạo đức, là văn minh” vừa là mục tiêu, vừa là động lực của công tác xây dựng Đảng. Chi bộ là nền tảng của Đảng, là nơi trực tiếp giáo dục, rèn luyện, quản lý đảng viên. Một chi bộ “là đạo đức, là văn minh” trước hết phải được xây dựng trên nền tảng đoàn kết, kỷ cương, nêu gương và văn hóa tổ chức đảng lành mạnh. Trong đó, vai trò của cán bộ lãnh đạo, cấp ủy viên và đảng viên nòng cốt có ý nghĩa quyết định. Đối với chi bộ Trường Chinh trị Lai Châu cơ sở đào tạo lý luận chính trị, yêu cầu “là đạo đức, là văn minh” còn gắn với sứ mệnh đặc biệt: đào tạo con người cách mạng, truyền bá và bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng. Do đó, mỗi biểu hiện lệch chuẩn về ứng xử, phát ngôn, đạo đức nghề nghiệp đều có thể làm giảm sút uy tín của chi bộ và hiệu quả công tác giáo dục chính trị tư tưởng.
................2. Vai trò, trách nhiệm nêu gương của cán bộ lãnh đạo, đảng viên Trường Chính trị Lai Châu
................Thứ nhất, nêu gương về bản lĩnh chính trị và lập trường tư tưởng. Cán bộ lãnh đạo, đảng viên Trường Chính trị Lai Châu trước hết phải là những người kiên định chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, trung thành với mục tiêu, lý tưởng của Đảng. Sự nêu gương về bản lĩnh chính trị thể hiện ở khả năng giữ vững lập trường trước những tác động phức tạp của mặt trái kinh tế thị trường, của thông tin đa chiều, của âm mưu “diễn biến hòa bình” trên lĩnh vực tư tưởng - văn hóa. Trong giảng dạy và phát ngôn, sự nêu gương này thể hiện ở việc truyền đạt đúng đắn, khoa học, thuyết phục các quan điểm, đường lối của Đảng; kiên quyết đấu tranh với những nhận thức sai trái, lệch lạc, nhưng đồng thời giữ được thái độ chuẩn mực, có tính giáo dục cao.
................Thứ hai, nêu gương về đạo đức, lối sống và phong cách công tác. Đạo đức cách mạng là gốc của người cán bộ. Đối với cán bộ lãnh đạo, đảng viên Trường Chính trị Lai Châu nêu gương về đạo đức không chỉ là không vi phạm, mà còn phải tích cực lan tỏa các giá trị tốt đẹp, như tinh thần trách nhiệm, tận tụy với công việc, công tâm, khách quan trong tham mưu, trong đánh giá cán bộ, đảng viên. Phong cách công tác khoa học, dân chủ, sâu sát cơ sở, tôn trọng đồng chí, đồng nghiệp; lối sống giản dị, khiêm tốn; thái độ ứng xử chuẩn mực, chân thành… chính là những biểu hiện sinh động của sự nêu gương, góp phần xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh trong chi bộ và cơ quan.
................Thứ ba, nêu gương trong văn hóa ứng xử, văn hóa phát ngôn. Cán bộ lãnh đạo và đảng viên làm công tác xây dựng Đảng phải đặc biệt coi trọng văn hóa ứng xử, phát ngôn, bởi đây là lĩnh vực dễ “lộ diện” nhất phẩm chất và bản lĩnh của người đảng viên. Nêu gương trong phát ngôn thể hiện ở việc nói đúng, nói trúng, nói có cơ sở lý luận và thực tiễn, không tùy tiện, không cảm tính; biết lắng nghe, tôn trọng ý kiến khác biệt trên tinh thần xây dựng. Trong môi trường giảng dạy lý luận chính trị, phát ngôn của giảng viên phải vừa đảm bảo tính Đảng, vừa có tính khoa học và sư phạm; tránh cực đoan, áp đặt; đồng thời không né tránh những vấn đề khó, nhạy cảm, mà cần xử lý bằng phương pháp luận khoa học, bằng lập luận chặt chẽ và thái độ trách nhiệm.
................3. Xây dựng người giảng viên lý luận chính trị mẫu mực – trung tâm của sự nêu gương
................Một là, mẫu mực về phẩm chất chính trị và đạo đức nghề nghiệp. Người giảng viên lý luận chính trị trước hết phải là đảng viên gương mẫu, có bản lĩnh chính trị vững vàng, đạo đức trong sáng, lối sống lành mạnh. Mỗi bài giảng không chỉ là truyền đạt tri thức, mà còn là sự thể hiện nhân cách, thái độ và niềm tin của người giảng viên đối với Đảng và con đường cách mạng mà Đảng đã lựa chọn. Sự mẫu mực về đạo đức nghề nghiệp thể hiện ở tinh thần trách nhiệm cao trong giảng dạy, nghiên cứu; trung thực khoa học; tôn trọng sự thật; không chạy theo thành tích hình thức; luôn đặt lợi ích chung, uy tín của tổ chức đảng và nhà trường lên trên lợi ích cá nhân.
................Hai là, mẫu mực trong văn hóa sư phạm và văn hóa phát ngôn. Văn hóa sư phạm của giảng viên lý luận chính trị là sự kết hợp hài hòa giữa tính nghiêm túc của khoa học chính trị và sự mềm dẻo, thuyết phục của nghệ thuật giáo dục. Người giảng viên mẫu mực biết cách sử dụng ngôn ngữ chuẩn mực, dễ hiểu nhưng không giản đơn; sâu sắc nhưng không giáo điều; thuyết phục bằng lập luận, bằng dẫn chứng thực tiễn và bằng chính uy tín cá nhân. Trong bối cảnh mạng xã hội và không gian truyền thông mở rộng, giảng viên lý luận chính trị càng phải thận trọng trong phát ngôn, cả trên giảng đường và ngoài xã hội, bởi mỗi phát ngôn đều có thể tạo ra tác động lan tỏa, tích cực hoặc tiêu cực, đối với nhận thức xã hội.
................Bà là, mẫu mực trong tự học, tự rèn luyện và đổi mới phương pháp giảng dạy. Một giảng viên lý luận chính trị mẫu mực không bao giờ tự mãn với tri thức sẵn có. Nêu gương còn thể hiện ở tinh thần tự học, tự nghiên cứu, cập nhật kịp thời các quan điểm, chủ trương mới của Đảng, gắn lý luận với thực tiễn sinh động của đất nước và địa phương. Đổi mới phương pháp giảng dạy theo hướng phát huy tính chủ động, tư duy phản biện của học viên, nhưng vẫn giữ vững định hướng chính trị, chính là cách nêu gương thiết thực, góp phần nâng cao chất lượng đào tạo, bồi dưỡng cán bộ trong tình hình mới.
................4. Góp phần xây dựng Chi bộ Trường Chính trị tỉnh Lai Châu thực sự “là đạo đức, là văn minh”
................Thứ nhất, xây dựng môi trường văn hóa Đảng lành mạnh trong chi bộ. Chi bộ Trường Chính trị “là đạo đức, là văn minh” phải là nơi mỗi đảng viên cảm thấy được tôn trọng, được lắng nghe và được khích lệ phấn đấu. Điều đó chỉ có thể đạt được khi cán bộ lãnh đạo, cấp ủy viên và đảng viên nòng cốt thực sự nêu gương trong sinh hoạt Đảng, trong tự phê bình và phê bình, trong chấp hành nguyên tắc tổ chức và kỷ luật của Đảng. Văn hóa ứng xử trong chi bộ phải dựa trên tinh thần đồng chí, đồng đội, thẳng thắn nhưng chân thành, xây dựng; phê bình vì sự tiến bộ, không vì động cơ cá nhân.
................Thứ hai, phát huy vai trò của sinh hoạt chi bộ trong giáo dục nêu gương. Sinh hoạt chi bộ không chỉ là nơi triển khai nhiệm vụ chính trị, mà còn là không gian quan trọng để giáo dục, rèn luyện văn hóa đảng viên. Việc lựa chọn nội dung sinh hoạt chuyên đề về nêu gương, về văn hóa ứng xử, phát ngôn, về đạo đức nghề nghiệp của giảng viên lý luận chính trị sẽ góp phần nâng cao nhận thức và hành động của mỗi đảng viên. Trong đó, sự gương mẫu của bí thư chi bộ, của cán bộ lãnh đạo có sức thuyết phục lớn hơn bất kỳ hình thức tuyên truyền nào.
................Thứ ba, gắn nêu gương với đánh giá, xếp loại tổ chức đảng và đảng viên. Để nêu gương đi vào thực chất, cần gắn chặt nội dung này với công tác đánh giá, xếp loại tổ chức đảng và đảng viên hằng năm. Những biểu hiện tích cực về văn hóa ứng xử, phát ngôn, về tinh thần trách nhiệm, về đổi mới phương pháp giảng dạy cần được ghi nhận, biểu dương kịp thời; ngược lại, những biểu hiện lệch chuẩn cần được nhắc nhở, uốn nắn nghiêm túc.
................Phát huy vai trò, trách nhiệm nêu gương của cán bộ lãnh đạo, đảng viên Trường Chính trị Lai Châu trong xây dựng văn hóa ứng xử, phát ngôn; xây dựng người giảng viên lý luận chính trị mẫu mực không chỉ là yêu cầu trước mắt, mà là nhiệm vụ lâu dài, có ý nghĩa chiến lược đối với công tác xây dựng Đảng trong các cơ sở đào tạo, bồi dưỡng cán bộ. Mỗi cán bộ lãnh đạo, mỗi đảng viên, mỗi giảng viên lý luận chính trị, bằng chính hành động, lời nói và nhân cách của mình, hãy trở thành “tấm gương sống” lan tỏa các giá trị tốt đẹp của Đảng, góp phần xây dựng chi bộ Trường Chính trị Lai Châu thực sự “là đạo đức, là văn minh”, xứng đáng với niềm tin của Đảng, của Nhân dân và với sứ mệnh đào tạo đội ngũ cán bộ cho sự nghiệp cách mạng của đất nước trong giai đoạn mới.